|
Văn Nghệ
> Văn Thơ Sưu Tầm
|
|
|
Những vạt nắng vàng len vào nỗi nhớ
Sáng nay, vừa mở cửa, thấy sương vẫn còn trôi và phía xa kia bầy én đã đậu dài theo đường dây điện. Vậy là, đàn chim đã thiên di trở về. Đêm qua, gió còn luồn khe cửa, tiếng lá cuộn nhau vung vãi mặt đường. Sáng nay, trời lặng, lúc tan sương, từng vạt nắng vàng len vào ngõ phố.
|
| Chi tiết »
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Hồi ức của một lính pháo - ĐẶNG BÌNH
Tôi nhập ngũ khi chưa được 17 tuổi. Lúc đầu ở bộ binh, tôi thích thế, vì “nhất xanh cỏ, nhì đỏ ngực”, anh hùng mười thằng, thì hết chín là bộ binh rồi. Và trên hết, chỉ bộ binh tôi mới có nhiều cơ hội để trả thù cho anh trai mình. Anh tôi bị bom Mỹ sát hại hồi 1966. Thế nên thật buồn khi tôi phải chuyển sang làm lính pháo. Đấy là khoảng cuối tháng 12 năm 1970, lúc tiểu đoàn tôi từ Lào vượt Trường Sơn để trở lại đất ta (khu vực huyện 40 Kông-Tum). Cú ngã trí mạng làm trật khớp tay, buộc tôi phải nằm lại trạm xá Binh trạm 44. Thế là phải tạm biệt mấy thằng bạn cùng quê, tạm biệt luôn giấc mơ kiêu hùng của tôi.
|
| Chi tiết »
|
|
Trường ca: “Ngã Ba Đồng Lộc” của Nguyễn Ngọc Phú (trích)
VanVN.Net – Nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú muốn gửi trích đoạn trong trường ca “Ngã ba Đồng Lộc” vào những ngày tháng 7/2013, đúng dịp kỷ niệm 45 năm ngày 10 cô gái nằm lại nơi Ngã ba Đồng Lộc (24/7/1968 – 2013), cũng là dịp kỷ niệm 66 năm Ngày thương binh liệt sỹ (27/7/1947 – 2013) để chia sẻ cùng bạn đọc. Những dòng thơ anh viết trong những ngày tháng này xuất phát từ tấm lòng tri ân của một thi sỹ trước những người con đất Việt đã hy sinh tuổi trẻ, máu xương, sinh mệnh vì nền độc lập, tự do của dân tộc. VanVN.Net xin trân trọng giới thiệu chương I của trường ca “Ngã ba Đồng Lộc”…
|
| Chi tiết »
|
|
|
|
Tiếng lòng gửi cha qua "Chiếc võng của bố"
Chiếc võng của bố là một trong những bài thơ nằm sâu trong tâm thức tôi từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành. Thời gian trôi đi, nhiều thứ trong ký ức có thể bị xóa nhòa nhưng Chiếc võng của bố thì vẫn vẹn nguyên và thỉnh thoảng cứ vang lên trong tâm trí mỗi lần nhớ cha, nhớ tuổi thơ.
|
| Chi tiết »
|
|
|
|
|
|
|
|
Bút ký: "Linh thiêng Đồng Lộc" - Nguyễn Ngọc Phú
Tôi về tham dự một trại viết ở khu du lịch sinh thái cách ngã ba Đồng Lộc vài cây số. Những ngày này, tôi hay nhìn lên vòm trời cao rộng và bất chợt nhận ra: hình như trời Đồng Lộc xanh hơn mây trắng nhiều hơn. Những cụm mây xếp thành hình bông huệ trắng lúc biến thành hình người lính rồi bỗng tan ra hòa vào cõi thinh không. Nhưng đêm trăn trở nhìn ra mặt hồ bát ngát ánh trăng rải ánh bạc xuống những hàng thông reo mà tôi vẫn chưa tìm ra mạch văn của mình. Đồng Lộc có bao nhiêu trang sách, bản nhạc, bài thơ đã viết. Chiến tranh đã đi qua nhưng những nhân chứng vẫn còn đây. Tôi muốn tìm một tượng đài khác ở trong lòng người đó là: Tượng đài tâm linh với bao huyền thoại linh thiêng mà tôi đã gặp hay được nghe kể lại. Những sự trừng hợp ngẫu nhiên rất thần kì ai bảo đằng sau những đám mây trắng có vẻ nhởn nhơ kia lại không có những linh hồn bất tử đang ngày ngày nhìn xuống chúng ta. Ai bảo đằng sau những bụi sim ngọn cỏ lại không có những tiếng vọng da diết từ lòng đất đang dõi theo chúng ta nỗi ám ảnh khôn nguôi.
|
| Chi tiết »
|
|
|
|
|
|
|
|
Quê tôi
Quê hương hai tiếng Tĩnh Gia/ Hải Bình đất biển mặn mà yêu thương/ Lạch Bạng in bóng soi gương/ Tàu thuyền tấp nập bốn phương đi về
|
| Chi tiết »
|
|
|
|
Chùm thơ vui về Xứ Nghệ của Hồng Lĩnh
... Những là bát nhút, đọi tương Những là chơi nhởi, rọng nương, đi mần Những là nác chát, chè trâm Nghe như giọng nói tri âm bấy chầy Dẫu rằng núi thẳm, chân mây Giọng quê như ấm vòng tay ân tình...
|
| Chi tiết »
|
|
|